Nhan Tiêu ngồi xe lăn tản bộ dưới lầu gặp được Hoắc Trạch Tích. Thích một người, xa đến mấy cũng có thể nhìn thấy.
Nhan Tiêu giương mắt nhìn thấy Hoắc Trạch Tích đi vào phòng khám bệnh, ở bên kia lúc Hoắc Trạch Tích xoay người cũng nhìn thấy Nhan Tiêu, vì vậy dừng bước đi về phía cô.
Không xác định được có phải anh đi tới chỗ cô không, Nhan Tiêu ngoẹo đầu nhìn chòng chọc nửa ngày, lại thấy anh vòng vèo tới bên cạnh mình rồi.
Nhan Tiêu kinh ngạc trợn to hai mắt, chần chừ vẫy vẫy tay: "Bác sĩ...Hoắc?"
Anh khẽ gật đầu, mắt nhìn chỗ bó bột trên chân của Nhan Tiêu, "Xem ra không lâu nữa là xuất viện được rồi."
"Bác sĩ Chung nói tuần này em có thể về nhà!" trong giọng nói có một chút đắc ý, "Còn nói em có năng lực hồi phục rất mạnh!"
Hoắc Trạch Tích hơi nhướng mày, đồng tình cười một tiếng.
Nhớ lần trước Nhan Tiêu nhờ anh đẩy mình ra vườn hoa tản bộ, cô không nhịn được mở miệng hỏi: "Bây giờ anh có bận gì không?"
Hoắc Trạch Tích: "Không có chuyện gì, sao vậy?"
"Anh có thể... đẩy em đến bên kia không? Chỗ này nắng quá!" Nhan Tiêu vừa nói vừa cười hì hì ngẩng đầu nhìn, trên mặt hơi ửng đỏ, không biết là bị ánh nắng hun đỏ hay tại ngượng nữa.
Hoắc Trạch Tích vẫn chưa trả lời, Nhan Tiêu lại nhanh chóng phản ứng kịp chỗ này là bệnh viện, Hoắc Trạch Tích mà đẩy cô tới vườn hoa có khi nào mọi người lại đồn đại lên không?
"Được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-an/3148075/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.