Nghe một tiếng cửa mở "két", trái tim Nhan Tiêu cũng rụng rời.
Kêu đến nỗi giọng khàn đi, đầu óc cô cuối cùng cũng thả lỏng.
Hình như nghe được giọng nói... Nhan Tiêu he hé mắt nhìn phía bên kia, nhìn thấy một bóng người đứng ở cửa.
Ánh sáng quá mờ, cô nhìn không rõ, tâm lý phòng tuyến lại tiếp tục oanh tạc, không để ý giọng đã khàn mà lại hét chói tai.
Cả hai mươi mấy tầng lầu cũng bị tiếng hét của Nhan Tiêu vang dội.
"Chưa kêu đủ à?" Bên kia "người" nói chuyện
Cẩn thận nghe hình như là giọng đàn ông.
Vậy ít nhất cũng không phải nữ quỷ. Nhan Tiêu từ từ buông tay che lỗ tai xuống, mở mắt ra, âm thanh cũng sắp không phải là của mình nữa, thử thăm dò mở miệng: "Anh là người hay là quỷ?"
Người nọ đột nhiên cười lên, lại đến gần, "Cô nương thấy thế nào? Gãy chân còn xuống đây chạy loạn?"
Nhan Tiêu thấy đó là một người đàn ông trẻ tuổi, sửng sốt năm giây rồi đột nhiên phát khóc.
Tiếng khóc vừa phát ra so với tiếng hét còn chói tai hơn, người đàn ông kia thấy màng nhĩ mình rung lên, cau mày ngồi chồm hổm xuống: "Lại đây! Tôi đỡ cô!"
Đi quỷ môn quan một chuyến mà Diêm Vương không thu nhận mình thiệt là hạnh phúc, Nhan Tiêu nhích người qua, cảm giác an toàn đã trở lại, mồm miệng không rõ vừa khóc vừa nói: "Cảm ơn anh, rất cảm ơn anh! Tôi sắp bị hù chết rồi!"
Được đỡ dậy, tâm trạng kích động còn chưa hết,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-an/3148072/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.