Dịch: LTLT
(Bài hát thích hợp để nghe khi đọc chương này: Ghen)
Sau khi phá vỡ lời nói ngông cuồng “giải đấu bóng rổ là thiên hạ của ban tự nhiên”, đừng nói những cầu thủ của Văn 1 mà ngay cả lớp Văn 1 đều đi đường tạo ra gió, giống như bất cứ lúc nào cùng có thể từ trong túi biến ra trái bóng rổ sau đó chơi mấy hiệp vậy.
Trước đây Hoắc Nhiên đã từng thi đấu rất nhiều trong đội bóng của lớp, của trường cũng không ít lần tràn ngập vui sướng, nhưng mà chỉ thắng một trận đấu thôi đã vui mừng đến thế này giống như hôm nay thì rất ít gặp.
Cả đám người vẫn chưa thỏa mãn không muốn rời khỏi sân bóng, định chờ sau khi mọi người giải tán thì lại chơi thêm một hồi.
“Tao đi mua nước uống đây, tao muốn uống nước ngọt.” Hoắc Nhiên nói, “Tụi mày có muốn mua không, tao mua về.”
“Muốn!” Mọi người đều gật đầu.
“Tôi đi với cậu.” Khấu Thầm mặc áo khoác vào, kéo khóa lên trên, nhưng vẫn mặc quần đùi, thước dây trên cổ chân rất dễ thấy, kiểu tóc bị Hoắc Nhiên làm rối cũng không sửa lại.
Hoắc Nhiên định nói được thì Cao Kiệt chạy đến: “Khấu Thầm, không nhìn ra đó, tập luyện bình thường bữa đực bữa cái, sao ra sân lại đỉnh như vậy?”
“Bình thường thôi.” Khấu Thầm nhếch khóe miệng, cười không rõ ràng.
“Đến chơi một chút không?” Cao Kiệt chỉ sân bên cạnh, ngoại trừ cầu thủ của Lý 1 thì cả đội Lý 8 sẽ tranh chức vô địch với Văn 1 ở trận tiếp theo cũng có mặt.
“Được thôi.” Khấu Thầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngong-cuong-khinh-cuong/1346734/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.