Dịch: LTLT
Một loạt động tác liên tục này của Khấu Thầm đừng nói đến nhóm bảy người không ai kịp phản ứng, ngay cả người bị ụp canh trứng cà chua trên đầu còn không thể phản ứng kịp nữa là.
Khi Hoắc Nhiên lấy chai nước từ trong áo của mình ra cậu mới giật mình bật dậy.
“Đậu má! Khấu Thầm? Mày làm cái gì vậy?” Lúc quay đầu lại, người này gào lên.
Khấu Thầm nhìn cậu ta không nói gì.
Tên kia sờ đầu của mình, lại trở tay sờ ra sau lưng, sau đó lại gào: “Mày tưởng rằng trong trường không ai dám động đến mày thật hả?”
“Dù sao cũng không phải là mày.” Khấu Thầm nhìn cậu ta, gằn giọng nói, “Nếu không thì mày tìm một người dám động tao đến đây đi.”
“Tao không có bệnh giống mày!” Tên kia trừng mắt, “Mẹ nó, tao có nói mày hả mày kích động cái đếch gì! Khi không nhảy ra lo chuyện bao đồng!”
“Tao mặc kệ mày nói ai.” Khấu Thầm tiến đến gần trước mặt cậu ta, chóp mũi sắp dính vào nhau, gằn giọng chậm rãi nói từng chữ một, “Mày nghe cho kỹ đây, mày nói thêm một câu thì tao đánh mày.”
Hoắc Nhiên vươn tay kéo cánh tay Khấu Thầm lại.
Lúc này Khấu Thầm mới lùi lại, nhưng vẫn luôn nhìn chằm chằm cậu ta, trong mắt đều là lửa giận.
Tên kia không còn nói nữa, chắc là biết đánh không lại Khấu Thầm, không muốn chịu thiệt tiếp, nhưng lại không muốn nhận thua như vậy, thế là giận dữ đá bay chén canh.
Khấu Thầm không có phản ứng gì với cú đá này, cứ nhìn cậu ta như thế,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngong-cuong-khinh-cuong/1346727/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.