Dịch: LTLT
Khấu Thầm!
Tiếng hét này của Hà Hoa có âm thanh rất vang dội, hầu như tất cả đều có thể nghe thấy chị ấy đang hét gì. Toàn trường lập tức vang lên một làn sóng hò hét và kêu gào.
Dù sao thì ở trường không ai là không biết Khấu Thầm, một nữ sinh trầm lặng đến mức vô hình này bỗng nhiên ở trước mặt nhiều người gọi tên của cậu, nội dung đằng sau khá là đáng mong đợi.
“Đậu má!” Khấu Thầm ôm eo Hoắc Nhiên, một nửa cơ thể trốn ở đằng sau cậu, “Chị ấy muốn cảm ơn tôi à? Chẳng phải chị ấy đã cảm ơn tôi từ lâu rồi sao? Không phải tôi đã nói là không cần cảm ơn rồi sao? Với lại chị ấy cũng từng nói là không cần chúng ta quan tâm chị ấy…”
Sau khi Hà Hoa hét xong lại bắt đầu niệm chú, lần này thì thời gian ngắn hơn.
“Tôi muốn nói cảm ơn cậu!”
Khi chị ấy dùng sức hét ra câu nói này, Hoắc Nhiên cảm thấy cánh tay Khấu Thầm đang siết trên bụng mình chợt thả lỏng.
Nhưng mà người thì vẫn trốn ở đằng sau, chỉ nhỏ giọng lầm bầm: “Được rồi, không cần cảm ơn mà, nói xong thì mau xuống đi…”
“Không phải tôi muốn cảm ơn cậu vì đã đánh những người kia giùm tôi.” Hà Hoa không còn niệm chú nữa, sau khi hét ra thì dường như chị ấy cũng thả lỏng hơn nhiều, “Tôi muốn cảm ơn cậu… đã cho tôi dũng cảm!”
Sau câu nói này thì không còn ai hò hét nữa, xung quanh vang lên tiếng vỗ tay.
“Khấu Thầm.” Hoắc Nhiên nhéo một cái lên trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngong-cuong-khinh-cuong/1346725/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.