Dịch: LTLT
Ngạc nhiên chưa?
Đương nhiên ngạc nhiên.
Trong đêm ba mươi rét căm căm, khói pháo bao phủ bốn phía mà gió bấc cũng không thổi tan được, trong từng cánh cửa sổ có hơi nóng hừng hực, có thể nghe thấy tiếng pháo nổ cực lớn ở xung quanh nhưng lại chẳng thấy một ai, hiu quạnh và náo nhiệt không ngừng dây dưa…
Bỗng nhiên có một người xuất hiện trước mặt bạn.
Mang áo da bốt cao cổ phong cách, run lẩy bẩy chạy chiếc Harley, giống như một thằng ngốc cười với bạn, nói “ngạc nhiên không?”
Đương nhiên ngạc nhiên chứ.
Quả thật ngạc nhiên đến mức nói không nên lời.
Hoắc Nhiên không lên tiếng, giang hai tay dùng sức ôm chầm lấy Khấu Thầm.
“Này, này, này.” Khấu Thầm cũng ôm cậu lại, chân đạp trên đất, “Xe sắp ngã rồi, xe sắp ngã rồi.”
Hoắc Nhiên không thèm để ý, ngã thì ngã đi, nếu ngã thật thì hai ông đây còn không nâng được một chiếc mô-tô lên sao?
“Ngạc nhiên chứ?” Khấu Thầm vô cùng cố chấp với đáp án của câu hỏi này, mỉm cười hỏi lại lần nữa, dương dương tự đắc, “Có phải rất ngạc nhiên không?”
“Phải đó! Ngạc nhiên!” Hoắc Nhiên nghiêng đầu hét vào trong tai Khấu Thầm.
Khấu Thầm còn đang đội mũ bảo hiểm, Hoắc Nhiên cảm thấy toàn bộ giọng nói của mình đều bị mũ bảo hiểm bắn về lại mặt mình, vô cùng chấn động, cậu đưa tay lên vỗ vào mũ bảo hiểm một cái: “Cái thứ này không nỡ tháo xuống sao? Giả ngầu làm con khỉ gì, ở đây chỉ có một mình tôi.”
“Lạnh mà.” Khấu Thầm nói xong thì tháo mũ bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngong-cuong-khinh-cuong/1346721/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.