Dịch: LTLT
Quán lẩu này tên là Lẩu Giết Người, chỉ có một loại nước dùng gọi là “sát thủ”.
Một đám người không được lựa chọn, chỉ có thể chọn “sát thủ”, nhưng đồ ăn kèm thì lại có rất nhiều loại rau với thịt, món chính cũng hoa cả mắt. Trong sảnh chính còn có một quầy trái cây miễn phí, bên cạnh là một cái nồi lớn, trong đó là chè đậu xanh, bên ngoài còn in hoa chữ “ngọt”.
“Sát thủ là cái gì vậy?” Sau khi gọi món xong, Hứa Xuyên hỏi Khấu Thầm, “Nghe sao không yên tâm lắm, sẽ không khó ăn chứ?”
“Khó ăn đến mức có thể giết người…” Ngụy Siêu Nhân nói, “Cho nên gọi là Lẩu Giết Người.”
“Một lát nữa sẽ biết, cũng chỉ là một mánh lới làm ăn thôi.” Khấu Thầm nói, “Nhưng mà ăn rất sướng.”
“Tụi tôi có cần phải chuẩn bị tâm lý cho tốt không?” Hoắc Nhiên hỏi.
“Mẹ nó chỉ ăn một nồi lẩu.” Khấu Thầm nói, “Cậu còn muốn chuẩn bị tâm lý gì?”
“Chuẩn bị bị giết chết đó.” Hoắc Nhiên nói.
“Ai dám giết chết cậu.” Khấu Thầm nói, “Coi tôi là đồ trang trí sao.”
“Vậy giết chết tụi tao thì sao?” Giang Lỗi nói, “Mày không thể phân biệt đối xử rõ ràng như thế chứ?”
“Thật ra thì…” Khấu Thầm nghĩ một chút, “Mỗi lần tao ăn xong đều chết cả, tụi mày tự cầu phúc đi.”
Có lẽ là vì chỉ có một loại nước dùng cho nên thức ăn được mang lên rất nhanh, đồ ăn kèm vừa mới bưng lên được mấy dĩa thì một nhân viên phục vụ mở cửa phòng hét lớn với mọi người: “Quý khách xin tránh ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngong-cuong-khinh-cuong/1346711/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.