Cô bị anh ôm bất ngờ đến nỗi không kịp cử động, đôi tay cứng đờ giơ lên giữa không trung. Nước mắt anh lại rơi rồi, không biết từ khi nào anh lại trở nên mau nước mắt đến như vậy. Tim cô bỗng nhiên nhói lên một nhịp, cô im lặng lắng nghe tiếng nấc của anh
“Đừng! Em đừng…đừng nói gì hết, cũng đừng làm gì hết! Xin em! Nếu như đây là mơ, thì em nhất định phải đứng yên như vậy, đừng cử động. Anh…anh không muốn tỉnh lại đâu! Anh sợ! Anh rất sợ!”
Đôi môi cô mím chặt lại, cố không để anh biết rằng mình cũng đang khóc.
Giữa khung cảnh mỹ lệ của cơn mưa hoa đào, một đôi nam nữ đang ôm nhau, như chưa từng xa cách, chưa từng có sự chia ly nào. Nhưng nỗi đau thì như vẫn vừa mới hôm qua vậy, vết sẹo vẫn chưa thể mờ, nỗi đau thì vẫn còn nguyên vẹn ở đó. Ngải My cố gắng kìm nén lòng mình, cô từ từ rời khỏi vòng tay anh, cúi đầu nhẹ giọng
“Đây không phải mơ đâu! Tôi có thể đi được rồi chứ?”
Cô vừa đi được một bước, anh đã níu tay cô lại, vội vàng ôm lấy đôi vai gầy mà đã lâu rồi không được ôm ấp. Anh hôn ghì lên môi cô, một nụ hôn có vị cay đắng, có nỗi xót xa, nỗi nhớ nhung và sự cô đơn của anh. Tất cả như được dồn nén vào nó. Ngải My vùng vẫy khó khăn, nước mắt vô thức lăn trên gò má trắng hồng
Tại sao vậy chứ? Mình đã cố gắng lắm rồi, mình đã cố gắng để quên anh ta rồi kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngon-tinh-vi-hon-the-ba-dao/1747237/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.