Đôi môi cô khựng lại. Nhìn thấy thái độ bất ổn của cô, Ellina liền biết ngay cô vẫn còn nhớ đến Hạo Thiên. Một người thì mãi chạy trốn còn một người cứ mãi đi tìm, đến cuối cùng hai người vẫn không thể gặp nhau. Vậy thì hà cớ gì phải làm khổ nhau chứ?
“Mình đã gặp anh ta!”
Vừa nghe cô nói đã gặp Hạo Thiên, theo như một thói quen, Ngải My đã liền hỏi cô
“Ở đâu?”
Nhìn thấy ánh mắt của cô ấy, cô biết ngay bản thân mình đã bị lừa. Quả nhiên, cô vẫn là không thể quên được anh, dù cho đó có là thói quen đi nữa thì cũng là một thói quen không thể nào từ bỏ được. Ellina thở dài rồi khuyên cô
“Nếu đã không quên được, vậy thì tại sao không thử cho nhau một cơ hội đi! Tớ gặp anh ta là thật, không gạt cậu đâu! Lần đó tớ đi ngang qua khoa cấp cứu trong bệnh viện thì gặp ta đang ở cùng với một người phụ nữ tầm 50 tuổi, nghe nói là anh ta đã tự tử”…
Cái gì? Tự tử sao? Hạo Thiên đã tự tử? Phải rồi, mình nhớ rồi. Có lần vì chuyện của Vương Hoài Đức, anh ấy đã từng trèo lên lan can của lầu ba. Có chuyện gì mà anh ấy không dám làm chứ, ngay cả chết mà cũng muốn dứt khoát như vậy à?
Ngải My vừa nghĩ đến vừa cười chua chát, lòng cô vẫn đau đấy, nhưng không còn đau dằn vặt như những ngày trước nữa.
[…]
“Cậu gọi tôi ra cái chỗ ồn ào này để nhìn cậu uống rượu hả?”
Dieo ngồi cạnh Hạo Thiên mà phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngon-tinh-vi-hon-the-ba-dao/1747235/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.