Ngải My chấn động đến ngây ngốc ra. Cô đứng trơ trọi nhìn vào khoảng không, không thể tin vào những gì mà Hải Anh vừa thốt ra. Bao nhiêu lâu nay cô sống cùng gia đình Hoàng gia, cũng đã có lần cô từng thắc mắc, tại sao ba mẹ cô lại không ở cùng cô mặc dù cô vẫn còn rất nhỏ. Lẽ ra khoảng thời gian đó, cô phải được ba mẹ chăm sóc, cưng chiều, được đưa đi chơi khắp nơi. Dù Hoàng phu nhân chưa từng ngược đãi cô, chưa từng nặng lời lớn tiếng với cô, nhưng dù gì bà cũng là mẹ của Hạo Thiên, cô cũng không thể có cảm giác thân thương bằng chính cha mẹ ruột của mình. Ngày đó cô cũng đã từng hỏi bà về cha mẹ mình, nhưng thông tin nhận lại cũng chỉ có bấy nhiêu thôi. Càng về sau này, cô cũng dần quen rồi và cũng không còn hỏi nữa, nhưng thâm tâm thì vẫn thắc mắc không ngừng.
Mình…là trẻ mồ côi ư? Không thể nào? Mình có ba mẹ kia mà, chỉ là họ đang ở nước ngoài không thể về được mà thôi. Nhưng sao…họ lại ở đó lâu như vậy? Lâu đến nỗi…mình cũng không thể nhớ ra được hình dáng họ thế nào nữa! Những bức thư mà mình nhận được từ họ vô cùng ít ỏi, mình cũng không thể cảm nhận được tình yêu thương của họ dành cho mình trong những dòng chữ đó. Lẽ nào…mình thật sự là trẻ mồ côi sao? Chuyện gì đã xảy ra vậy? Lẽ nào mẹ… không, lẽ nào dì Hoàng cũng đã giấu mình chuyện này sao?
“Ngải Nhi! Con đừng nghe cô ta ăn nói linh tinh, chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngon-tinh-vi-hon-the-ba-dao/1747231/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.