“Liêm sỉ á? Ở cạnh em thì anh cần gì liêm sỉ?”
Cô tức đến ngậm ngùi đắng cay. Xem như anh lợi hại, vứt hết cả liêm sỉ chỉ để trêu cho cô nổi đoá lên.
Cô bực mình, quay lưng đi về chỗ thì bỗng nhiên hai bên đùi bị đau nhức ê ẩm.
Đùi mình đau quá đi…
Cô lẩm bẩm
“Hạo Thiên thối! Đem mình ra hành hạ để mình phải khổ sở thế này!”
Anh vô tình nhìn thấy được, biết ngay là do chiến công khi nãy của anh gây ra, cố nén cơn buồn cười lại rồi đi về chỗ cô hỏi thăm
“Chân em mỏi sao? Đừng làm nữa! Về nghỉ ngơi đi!”
Đã gây ra hậu quả rồi thì cũng phải biết điều như thế, còn biết hỏi han cô. Nhưng mà…cô bỗng nhiên đỏ mặt khi anh lại nhắc đến chuyện ân ái đó. Lại sực nhớ ra phản ứng kì lạ của anh lúc đó, cô quay sang, ấp úng hỏi anh
“Hoàng Hạo Thiên! Có phải anh…anh…có phải anh dùng…cái loại thuốc đó…để bắt nạt em không?”
Anh lúc này cũng quên bẵng đi chuyện xuân dược, nên khi thấy thái độ hỏi ấp úng rồi thẹn thùng của cô, anh cũng ngẩn ra đôi chút
“Thuốc gì cơ?”
“Anh …anh còn hỏi em? Là…là xuân…xuân”…
Anh chợt nhớ ra, thì ra thứ cô muốn nhắc đến là xuân dược. Tính ra thì phải nói đến Hoàng phu nhân là người cao tay lại có kinh nghiệm tình trường ghê gớm thật, lại còn giúp anh dùng chiêu này để gắn chặt tình cảm với cô. Nhưng từ đầu là cô đã thoả thuận với bà, nếu anh đường đột nói tên bà ra, lần sau làm gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngon-tinh-vi-hon-the-ba-dao/1747207/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.