Mới bước vào trong bếp, Diệp Tri Thu đã ngửi thấy một hương vị rất đặc biệt. Mùi này giông giống mùi rượu, nhưng nhẹ nhàng, man mác rất dễ chịu. Diệp Tri Thu nghiêng đầu tìm kiếm, nhưng không biết xuất phát từ nơi đâu…
Hà Thúy Bình thấy vậy vội hỏi: “Con tìm cái gì hả?”
Diệp Tri Thu bị bắt gặp làm chuyện xấu nên chột dạ, cô nói lí nhí: “Dạ… Con… ngửi thấy mùi gì thơm quá vậy dì?”
Nhìn vào ánh mắt tròn xoe, láy động của cô gái, Hà Thúy Bình thấy được nét hiếu kì ẩn giấu trong đó, bà cười và đến giở nắp cái nồi thủy tinh đặt trong một góc của gian bếp. Lúc này đây, mùi hương ấy lại càng lan tỏa mãnh liệt, khiến bất kì ai khi phát hiện được cũng phải xuýt xoa khen ngợi rồi tham lam hít vào một hơi sâu cho thỏa mãn ham muốn.
Diệp Tri Thu cũng làm như vậy, cô hít vào thật sâu cho căng phồng buồng phổi, từng đợt hương khí trôi lềnh bềnh len lỏi vào từng tế bào làm sống dậy tinh thần của người được thưởng thức nó. Nhưng sau khi làm hành động như vậy, cô gái trẻ lại có cảm giác dường như ngà ngà say thì phải, đầu óc quay cuồng một chút. Diệp Tri Thu nhanh chóng lắc lắc cái đầu nhằm để xua đi cảm giác bay bổng kia.
Cô hỏi Hà Thúy Bình: “Dì Bình ơi, đây là cái gì vậy?”
Hà Thúy Bình nhìn cô gái vẻ mặt ngây ngô tìm tòi nghiên cứu, bà đột nhiên muốn cười to. Bà cố kiềm nén và nói: “Con không biết món ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngon-gio-mua-thu/2457591/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.