“Những thứ này…”
Đi đến bên cạnh Quan Hử, Tần Thiên Hạo cũng nhìn thấy những tấm ảnh đáng sợ được dán sau lưng chiếc tủ gỗ, nụ cười đang hiện hữu trên mặt dần biến mất. Những bé trong tấm ảnh đều bị đối xử bằng các thủ đoạn toàn nhẫn đáng sợ, chúng lìa khỏi thế gian này bởi những màn tra tấn đau đớn, và chính tấm ảnh đã khắc ghi mãi khoảnh khắc ấy, khiến Tần Thiên Hạo cảm thấy hơi khó chịu và buồn nôn, cậu quay đầy nhìn Chu Châu Dụ vẫn đang vùng vẫy điên cuồng trên giường, hỏi: “Những tấm ảnh này đều do anh chụp à?”
Muốn vùng dậy nhưng bị giá nến cố định hai tay, mỗi một động tác đều sẽ tác động lên vết thương khiến nó đau đớn dữ dội hơn, ban nãy giãy mạnh quá ảnh hưởng đến vết thương trên tay, làm Chu Châu Dụ lần nữa nằm trở về giường. Hắn thấy hai người kia phát hiện bí mật mà mình giấy sau tủ gỗ để ngắm nghía hưởng thụ một mình thì giận dữ, sợ rằng Quan Hử và Tần Thiên Hạo sẽ làm vấy bẩn những tấm ảnh mà mình cất giữ nhiều năm qua, hắn ngước cổ lên hô to: “Tụi bây đừng dùng cái tay bẩn đó chạm vào chúng!”
“Tay bẩn? Không biết ai bẩn đây… anh đúng là đồ súc sinh, ồ! Không, còn không bằng thứ súc sinh nữa. Anh thật sự xuống tay được với những đứa bé này sao?” Xé thẳng một đống ảnh trên tường ra, cầm trên nay vừa xem vừa đi đến gần chỗ Chu Châu Dụ, Tần Thiên Hạo ném hết lên mặt hắn, nói với giọng lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoi-nha-rac/2054547/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.