Sáng sớm thức dậy đã thấy bữa sáng vô cùng thịnh soạn được bày sẵn trên chiếc bàn ăn lớn trong phòng khách. So với bữa ăn đạm bạc như chút rau thừa canh cặn hay những chiếc bánh bao sần sùi mà Quan Hử và Tần Thiên Hạo hay ăn, những món được bày trên bàn hôm nay bao gồm đủ loại điểm tâm đồ ngọt và các loại cháo như cháo hải sản, cháo thịt, cháo hỗn hợp, khiến người nhìn hoa cả mắt.
Đầu bếp mập Phùng Trù đứng bên kia vồn vã giới thiệu, gã nói mình đã thêm bào ngư vi cá loại tốt nhất vào cháo, cháo thịt bò cũng được làm từ loại thịt cao cấp nhất. Các món ăn vặt điểm tâm nhiều màu sắc với những khẩu vị khác nhau được bày đầy trên bàn. Thế nhưng Quan Hử ngồi trước bàn hoàn toàn không chú ý lắng nghe những lời giới thiệu về chúng, chỉ biết vùi đầu vào chén thức ăn trông có vẻ không vấn đề mà Tần Thiên Hạo gắp cho mình, nhúng đũa xuống gắp thức ăn cho hết vào miệng, chẳng hề tao nhã chút nào.
Tuy có vẻ ngon, nhưng đối với Quan Hử, người không có vị giác không phân biệt được thức ăn đắt và quý hiếm, chúng chẳng ý nghĩa gì cả.
Ăn gần hết thì nghe thấy những tiếng kêu có vẻ quen thuộc được vọng đến từ bên ngoài cửa sổ, đôi tai nhạy bén của Quan Hử nghe thấy tiếng này, cuối cùng tốc độ ăn cơm cũng chậm lại, y quay đầu nhìn Tần Thiên Hạo đang ngồi bên trái mình, nâng tay ra hiệu muốn lát nữa đi xem thử.
Tần Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoi-nha-rac/2054532/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.