“Két.”
Tần Thiên Hạo đi qua mở cửa, nhìn người tay xách nách mang đang đứng trước mặt mình, hỏi: “Hôm nay xuất phát à?”
“Đúng thế, chẳng phải lần trước tớ đã nói rồi sao? Sao trí nhớ của các cậu kém thế, xe đang chờ chúng ta ở bên kia đường đấy, các cậu dọn đồ xong chưa?” Đào Lượng xoay người chỉ vào một chiếc xe đang dừng sau lưng mình khoảng vài trăm mét. Bởi vì phía đường bên chỗ Quan Hử và Tần Thiên Hạo có quá nhiều rác nên xe lớn không thể đậu, chỉ đành đậu ở chỗ gần đấy nhất, nhưng cũng phải cách đến vài trăm mét.
Chiếc xe này do bạn của ba Đào Lượng lái, hôm nay ông có việc phải ra ngoài, bèn thuận đường cho họ đi nhờ một đoạn.
Đào Lượng nâng tay lau những giọt mồ hôi nhễ nhại trên trán. Thấy Quan Hử đi từ bên trong ra, nhặt lên chiếc áo sơ mi màu nhạt khoác lên người, sau đó chỉnh lại vạt áo ở phần eo mình. Cậu ta bất giác chớp mắt, có cảm giác như mình đã thấy phần da thịt lộ ra của Quan Hử, chỗ đó có mấy vết màu đỏ, nhưng chưa kịp nhìn kỹ thì Quan Hử đã mặc xong rồi.
“Hôm nay?” Ngẩng đầu nhìn chiếc xe dừng ở phía xa, Quan Hử cũng không nhớ hôm nay là ngày hẹn đến thành phố V.
“Hả, ừm…” Lúc trả lời có hơi ngơ ngác, Đào Lượng không tập trung chú ý nghe, bởi vì cậu ta đã sững sờ trước sự thật mình vừa phát hiện.
Quan Hử không cài hết nút áo sơ mi, thế nên lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoi-nha-rac/2054522/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.