“Bốp!”
“Chát!”
“Bịch!”
Từng tiếng từng tiếng đánh đập vô cùng kịch liệt, Đào Lượng gần như có thể trông thấy những giọt máu vẩy lên mỗi khi nắm đấm của cậu nâng lên rồi đấm xuống kẻ bên dưới. Người đang bị đè xuống đánh đã không tài nào nói chuyện được nữa, mũi chảy máu bầm tím, mặt sưng phù lên, khóe miệng ồ ạt máu, dường như ngay cả răng cũng bị gãy cả rồi.
Còn người đang đánh gã chỉ dùng tay mà thôi, thịt va mạnh vào thịt, bởi động tác quá mạnh nên bàn tay của người đánh cũng đầy máu. Vì ban nãy bị người khác mạnh tay tóm lấy, thế nên trên cánh tay trắng trẻo kia bấy giờ in hằn nhiều vết rợn người, nó đã từ màu đỏ chuyển thành máu tím bầm, toàn thân không biết dính phải máu của ai, thoạt trông đáng sợ vô cùng.
Khi ấy Đào Lượng bị dọa đến ngây ra, không biết phải phản ứng thế nào. Nhìn người đang đánh đến hăng say đến điên cuồng kia, trong mắt chảy ra những giọt lệ hung ác, thậm chí còn có thể cảm nhận được sự hưng phấn và thỏa mãn nơi cậu, đây thật sự là Tần Thiên Hạo sao, là người mà ngày thường cứ hi hi ha ha nở nụ cười thân thiện sáng chói như ánh mặt trời sao? Khác biệt quá lớn, dáng vẻ hiện giờ của cậu y như một con ác quỷ đang tắm trong máu…
Quan Hử chầm chậm đi đến chỗ Tần Thiên Hạo, người đang trong cơn điên cuồng, bước đến chỗ cách cậu vài bước thì dừng lại, mở miệng gọi: “Tần Thiên Hạo…”
“…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoi-nha-rac/2054512/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.