Lượng rác cần nhặt để bán đã được kha khá, không thích Quan Hử và những người khác có tiếp xúc nhiều, nhất là người đang đứng dưới đống rác kia. Tần Thiên Hạo vươn tay cầm lấy túi rác đầy ắp trong tay Quan Hử, mỉm cười nói với y: “Anh Hử, để em mang mấy thứ này đi bán đổi tiền, anh tìm một nơi rửa tay uống nước, nghỉ ngơi một lát trước đi.”
“Ừm…” Túi rác trong tay Quan Hử bị Tần Thiên Hạo nâng đi một cách nhẹ nhàng, Tần Thiên Hạo càng lớn càng mạnh, nhất là sau khi rèn luyện thân thể, cậu có thể cầm những vật nặng một cách dễ dàng.
Ngẫm lại thì mỗi lần Tần Thiên Hạo mang đi bán cũng đều đổi được nhiều tiền hơn. Quan Hử không biết cách ăn nói lại không bao giờ mở miệng nói chuyện với ai, y tự biết mình không giỏi trả giá bằng Tần Thiên Hạo, bèn gật đầu, để Tần Thiên Hạo cầm mỗi tay một túi rác lớn, bước chân nhẹ nhàng đi từ núi rác cao đến chỗ đổi tiền.
Còn cô thiếu nữ đứng phía dưới chờ đã lâu ngay lập tức nhấc đôi giày da màu đỏ xinh đẹp của mình, tay cầm một chiếc ô, bước nhanh chạy theo Tần Thiên Hạo, cậu thiếu niên với vóc dáng cao hơn hẳn những bạn cùng lứa. Chỉ một bước đi của Tần Thiên Hạo thôi mà cô thiếu nữ phải đi chạy vài bước mới đuổi kịp.
Đứng trên núi rác, Quan Hử cũng đi chầm chậm xuống, y ngẩng gương mặt có đôi mắt đen láy của mình lên nhìn chăm chú đôi thiếu niên và thiếu nữ đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoi-nha-rac/2054510/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.