Nghe nói có một đứa trẻ mới được đưa đến. Đây là tin mà Quan Hử nghe được từ cuộc nói chuyện của những người xung quanh sau khi ăn xin từ trấn về.
Bây giờ Quan Hử đã hoàn toàn chết lặng trước tin tức những đứa trẻ vừa bị bắt cóc về. Trong những năm tháng đã qua, nó nhìn thấy những đứa trẻ bên cạnh mình cứ được đưa tới đưa đi thay phiên vô số lần. Có một số do chết vì nhiều nguyên nhân khác nhau, có một số do bị bán. Khi nhân số ít đi chắc chắn sẽ có người mới vào thay thế, vì vậy nhân số luôn tuần hoàn không bao giờ dứt.
Quan Hử cầm chặt đống tiền xu hôm nay mình vừa xin được, đi vào căn phòng mới xây trong ngôi nhà tường trắng ngói đỏ, giao toàn bộ số tiền trong tay mình cho tên buôn người để đổi lấy vài cái bánh bao ăn chống đói. Nó đã quen cách đối phó với những kẻ này, nó hạ tầm mắt, vô tình nhìn xung quanh, bất chợt, nó trông thấy có một đứa bé nằm trên một chiếc giường gỗ ở góc trái phòng.
Có lẽ bị chuốc thuốc mê mang về, lúc này đứa bé đang hôn mê nằm trên giường. Quan Hử nhận bánh bao xoay người bước ra cửa, thế nhưng nó không kìm được nhìn lại về nơi đó, đứa bé nằm trên giường thoạt trông còn rất nhỏ, làn da trắng nõn nhìn không rõ mặt mũi, bấy giờ hai chân Quan Hử đã bước ra tới cửa.
Cho đến tận nửa đêm, tiếng kêu thảm thiết đánh thức Quan Hử đang yên giấc trong nhà kho.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoi-nha-rac/2054502/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.