Liên quan đến lời chào buổi sáng với Tần Thiên Hạo ư, Quan Hử hoang mang một lúc mới nhận ra ý của Tần Thiên Hạo.
Khi họ vừa đến đây, vì bị chuyện đó ám ảnh nên Tần Thiên Hạo chịu sự đả kích tinh thần trở nên vô cùng nhạy cảm và đa nghi, tâm trạng luôn không ổn định. Mỗi lần ở trong không gian kín và tối cậu sẽ trở nên cực độ bất an và bắt đầu hành vi cắn tay tự hại mình. Trên mu bàn tay, trên ngón tay và cả cánh tay, chỉ cần không chú ý một chút thôi sẽ bị cắn đến nỗi mồm miệng đầy máu, thậm chí còn làm ra những hành vi đáng sợ không thể ngờ được.
Vì để an ủi cảm xúc của Tần Thiên Hạo, khi ấy Quan Hử chỉ có thể mỗi đêm ôm chặt Tần Thiên Hạo nhỏ tuổi hơn mình ngủ, để cậu bình tĩnh lại và thiếp đi trong bóng tối.
Lúc ấy tuổi Quan Hử cũng không lớn, cũng chỉ là một cậu bé, cũng chẳng có sở trường giao tiếp với người khác, càng không biết cách vỗ về cảm xúc của người khác. Chỉ có thể học theo hình ảnh ấm áp mà mình đã từng thấy trên đường, ngu ngơ dùng sự dịu dàng của riêng mình ôm cậu vào lòng, từng chút từng chút vỗ nhẹ lưng an ủi một Tần Thiên Hạo đang gào khóc cắn đá lung tung.
Cũng chính trong tình huống hoảng loạn này, Quan Hử nhớ lại và học theo hình ảnh mình đã từng trông thấy bên ngoài, cúi đầu đặt lên trán Tần Thiên Hạo một nụ hôn khẽ. Vì Quan Hử không giỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoi-nha-rac/2054497/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.