Tôi đã quay về rồi.
Tôi đứng giữa cơn mưa lạnh của Nam Đức, nhìn thấy mây trôi lơ lửng trên núi Nam Mãnh. Sau đó, tôi vào một tiệm tạp hóa gần nhà ga để gọi điện thoại cho sếp Phan. Không liên lạc được.
Tôi chưa từng đến trụ sở đội Phòng chống ma túy, không biết nơi An Tâm làm việc trước kia nằm ở hướng nào.
Sau nửa tiếng đồng hồ, tôi đứng trước phòng bảo vệ của Sở cảnh sát thành phố Nam Đức, đưa chứng minh thư, xin gặp Chủ nhiệm Phương của phòng Chính trị. Họ hỏi tôi có quen chủ nhiệm Phương không, tôi nói thật rằng tôi không quen mà chỉ muốn nhờ ông ta tìm giúp một người. Cũng may là họ đồng ý cho tôi vào. Ngồi chờ trong phòng đón tiếp một lúc thì có một người đến nói với tôi rằng Chủ nhiệm Phương đi họp rồi, hỏi tôi có chuyện gì không. Tôi nói muốn tìm một người mà chủ nhiệm Phương quen biết, một nữ cảnh sát trẻ tên là An Tâm.
Người đó bảo tôi chờ một chút rội lại lên lầu, không lâu sau, anh ta quay lại cùng với một người khác. Họ hỏi tôi là ai, làm công việc gì, làm sao quen biết An Tâm. Tôi nói mình là chồng chưa cưới của em, nửa năm trước em bỏ nhà đi, tôi đến đây để tìm em. Đội trưởng Phan và đội phó Ngô của đội Phòng chống ma túy và vài người khác đều biết tôi, mùa hè năm ngoái tôi đã từng chữa trị vết thương ở đây, họ có thể làm chứng việc tôi có quen biết với An Tâm.
Hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-quan-am/2881558/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.