Tôi xuống tàu hỏa ở ga Côn Minh, khi thành phố vừa mới chìm vào giấc ngủ. Trên đường rất tối và ít người qua lại. Không có xe taxi, tôi cứ đi bừa về một hướng, đi một lúc lâu mới thấy một nhà tắm công cộng nhỏ và xập xệ, liền vào đó tá túc một đêm.
Sáng hôm sau, tôi lang thang trên những con phố gần ga tàu, chẳng biết phải đi đâu. Phải đến chiều tối, tôi mới bắt được một chuyến tàu đi về hướng Thanh Miên. Càng đi trời càng ấm, cây cối càng nhiều. Giờ này, ở Bắc Kinh đang vào độ lạnh nhất của mùa đông, vậy mà ở đây, thời thiết vẫn cứ như là mùa thu vậy. Chỉ tiếc là đi đường dài, đầu lại đau nên tôi không còn hứng thú ngắm phong cảnh hai bên đường, thiếp đi đến tận nửa đêm.
Tỉnh dậy, tôi đã thấy tàu dừng lại. Dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn đường, tôi nhìn thấy tấm biển ghi hai chữ “Ô Tuyền”.
Dù sự việc đã qua lâu rồi, nhưng lần đầu tiên An Tâm kể cho tôi nghe vụ truy quét ma túy ở Ô Tuyền, em vẫn chưa hết bàng hoàng. Khi đó, em hoàn toàn không nghĩ được nếu Mao Kiệt rơi vào tay cảnh sát thì sẽ có hậu quả thế nào, vì em quá sững sờ khi biết anh ta chính là mục tiêu em đang tìm.
An Tâm quay người lại, đi về phía mạn thuyền, Mao Kiệt cũng theo sau. Họ đứng dựa vào lan can sắt, đối diện với con sông Ô Tuyền đang dần dần chìm vào bóng tối, im lặng. An Tâm đặt chiếc túi trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-quan-am/2881517/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.