Khi đó, tôi không biết chuyện giữa hai người thực ra vẫn chưa kết thúc, bởi An Tâm chỉ kể đến đoạn Mao Kiệt bỏ đi rồi không kể thêm gì nữa. Em im lặng rất lâu, tâm trạng trĩu nặng, tôi đành chuyển sang chủ đề khác, cố nghĩ cách làm em vui lên.
“Uống chút cà phê nhé, anh đi pha.” Tôi nói.
“Để em.”
Nói rồi, An Tâm đứng lên, đi xuống bếp, dường như em muốn trốn ánh đèn vàng ảm đạm trong căn phòng khách chứa đầy những ký ức đau thương. Em đã từng ở đây nửa tháng, ngày nào cũng nấu cơm cho tôi ăn nên em chẳng lạ gì ngồi nhà này nữa.
Tôi xuống bếp, rửa phin và cốc cho em. Hai chúng tôi đều im lặng, chỉ có tiếng nước chảy và tiếng ấm điện sôi ù ù. An Tâm cầm chiếc cốc tôi đang rửa, nói: “Để em, có người gọi cửa kìa.”
Tôi nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ, ai đến vào giờ này nhỉ? Tôi ra khỏi bếp, đến chỗ hành lang có đèn sáng, nhìn thấy trước cửa quả nhiêu có người đang đứng.Tôi hỏi: “Ai vậy?”
Người ngoài cửa chưa chờ tôi cho phép liền bước vào, “Là em!”
Tôi giật mình giống như gặp phải ma, miệng há hốc, đứng như trời trồng, lưng toát mồ hôi hột.
“… Chung Ninh?”
Không sai, quả nhiên là Chung Ninh!
Chung Ninh đắc ý cười, bước tới nhéo tai tôi: “Em gõ cửa lâu như vậy mà giờ anh mới nghe thấy. Không ngờ là em phải không? Em cũng đoán là anh sẽ rất bất ngờ mà.”
Tôi đứng ngẩn ra ở cửa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-quan-am/2881508/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.