"Phúc tấn, lần này người vừa ý rồi chứ, bây giờ bối lạc gia sẽ không bước vào phòng ngủ một bước nào nữa." Châu Nhi nhịn không được nói móc.
Đúng vậy, nàng vô cùng vừa ý rồi.
Buổi tối nàng không cần phải sợ hãi mà ngủ nữa.
Cuối cùng hắn cũng chán ghét nàng rồi, không đến tìm nàng nữ, nàng nên thỏa mãn, nhưng, nhiều ngày không thấy hắn, trong lòng nàng lại có chút buồn bã không nói nên lời.
Hải Lăng chuyển tầm mắt từ trang sách ra ngoài, giật mình nhìn bầu trời, hiện giờ đã là cuối hè đầu thu, từng đám mây dày che đi ánh mặt trời, thời tiết âm u, có chút lành lạnh.
"Hình như trời sắp mưa rồi." Nàng lầm bầm nói.
Thấy vẻ mặt không quan tâm của nàng, Châu Nhi nhịn không được mà tận tâm khuyên bảo, "Phúc tấn, người làm vậy không thấy khổ sao? Nếu không có được sự sủng ái của trượng phu, chẳng những ngày tháng sau này không dễ chịu, ngay cả hạ nhân cũng sẽ khi dễ đến trên đầu người, không để người vào trong mắt." Ngay cả nàng là nô tỳ hầu hạ bên cạnh phúc tấn, cũng sẽ bị người khác khinh thường.
Nàng liếc nhìn Châu Nhi một cái, thấp giọng nói: "Nếu ngươi không muốn hầu hạ ta cũng không sao, muốn đến chỗ nào thì đi đi."
Châu Nhi vội vàng giải thích, "Phúc tấn, ý của nô tỳ không phải như vậy, ý nô tỳ là..."
Khi hai người đang nói chuyện, người hầu bên ngoài thông báo, "Phúc tấn, Ngũ cách cách đến chơi, nói là muốn gặp ngài."
"Ngũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-phuc-tan/2301501/chuong-3-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.