Nàng chăm chú nhìn theo cử động môi của hắn, thoáng chốc tim đập nhanh hơn. "Miên...Miên, Dục." Nàng thuận theo nhỏ giọng gọi, gương mặt cũng đỏ bừng lên.
"Gọi lại một lần nữa đi." Đây là lần đầu tiên nàng gọi tên hắn, hắn nhịn không được có chút kích động.
Ánh mắt nồng cháy của hắn càng khiến cho nàng thêm đỏ mặt, Hải Lăng rũ mắt xuống, lần nữa nhỏ giọng gọi, "Miên Dục."
"Sau này nàng đều phải gọi ta như vậy, biết không?" Tay hắn vuốt ve má hồng của nàng, đang muốn ôm nàng vào trong lòng, thì nghe thấy tiếng Ngạc Nhĩ.
"Gia, đã mang người đến rồi."
"Ừm." Miên Dục đứng dậy, đồng thời cũng đỡ nàng đứng lên. "Nàng qua đây." Hắn dắt nàng sang một bên, sau đó bản thân đứng sang một bên khác, nói với Ngạc Nhĩ, "Có thể bắt đầu."
Ngạc Nhĩ nói với thị vệ bên cạnh một câu, "Cứ làm theo những gì ta vừa dặn."
Người thị vệ kia nhận lên bước về phía Hải Lăng.
Thấy hắn từng bước đi về phía mình, đã gần đến mức chỉ cách một cánh tay, Hải Lăng nhịn không được hoảng sợ, từng bước lui về sau, khó hiểu nhìn về phía Miên Dục đứng một bên, không biết hắn muốn làm gì.
Miên Dục nhìn nàng chăm chú, nàng cũng từng bước lui về phía sau, mãi đến lúc lưng va vào gốc cây, đã không còn đường lui nữa, lúc này mới run sợ nói, "Ngươi đừng tới đây!"
Lúc này Miên Dục mới lên tiếng, "Được rồi, lui ra đi."
"Vâng ạ."
Sau khi thị vệ rời đi, hắn phất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-phuc-tan/2301497/chuong-4-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.