Lục Đình Trấn nhìn Chương Chi Vi dựng ngón giữa dưới ánh nắng.
Cô mặc chiếc áo lông vũ dày sụ, đội mũ, mấy lọn tóc nhuộm vàng xổ ra ngoài. Cô đứng trong nắng, tiếp tục giơ ngón giữa với anh, sau đó cô thu tay lại trong tầm mắt của anh, xoay người, tiếp tục đi về phía trước.
Lần đầu tiên Lục Đình Trấn thấy Chương Chi Vi làm như thế với mình.
Tính tình cô thẳng thắn, yêu ghét rõ ràng. Khi yêu thì giãi bày một cách mãnh liệt, lúc ghét cũng thể hiện một cách thẳng thắn. Cũng giống như cô tranh cãi với một tay người Anh khi cô vừa mới đi học, một cô bé mới tí tuổi đầu đã dám dùng tiếng Anh chửi mắng hành vi xâm lược của đối phương.
Lục Đình Trấn đã thay cô giải quyết rất nhiều rắc rối, cũng khen ngợi tính cách bộc trực phân biệt trắng đen rõ ràng của cô. Chỉ là bây giờ phải chịu “sự bộc trực” của cô, anh vẫn có chút bất ngờ.
Lục Đình Trấn bảo tài xế dừng xe lại, anh ngồi trong xe nhìn ra bên ngoài. Ánh nắng rực rỡ, hiếm khi lại có ngày đẹp như hôm nay, Chương Chi Vi thu tay lại, cô và chàng trai mắt xanh kia sóng vai mà đi. Xe xúc tuyết đang chậm chạp làm việc cách đó không xa, từng tốp hai tốp ba nam nữ đi trên đường, đa số là sinh viên.
Sau cùng, Lục Đình Trấn không xuống xe nữa.
Lục Đình Trấn vốn ở London, để thuận tiện hơn anh đã tìm một căn hộ ở gần đây. Sinh viên đại học sống quanh đó rất đông, đến từ mọi quốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-lua-vang/420919/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.