🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Chương Chi Vi cảm thấy xương cốt toàn thân sắp sửa vỡ nát.

Gió tuyết quét qua con phố dài tĩnh mịch.

Ryan vẫn đứng sững tại chỗ, ngây ngẩn nhìn hai người đằng trước.

Ở đó có người đàn ông châu Á cao lớn xa lạ.

Lục Đình Trấn không nhận ra đôi tay mình đang siết chặt hơn, anh chỉ dịu dàng cọ vào má Chương Chi Vi, giống như con mèo hoang đói lả cuối cùng đã tìm được đứa con đi lạc của mình, liếm láp chải lông cho đứa con bé bỏng ngỡ đã mất mà lại tìm được.

Hoa tuyết bị gió thổi rớt rơi, hóa thành giọt nước lạnh buốt, vậy mà Chương Chi Vi lại cảm nhận được thứ gì đó nóng ướt trên má mình. Có lẽ đó chỉ là ảo giác của cô, vì giọng nói của Lục Đình Trấn nghe có vẻ vẫn bình thường: “Vi Vi.”

Chương Chi Vi vẫn đang ho sặc sụa, cảm giác thiếu không khí và cảm giác chấn động khi bị đụng xe trước đó khiến cô buồn nôn. Lục Đình Trấn bế bổng cô lên, quay lại hướng mà anh đi đến.

Tuyết rơi lả tả ở phía trước, anh đã che chắn Chương Chi Vi trọn vẹn: "Tôi đưa em về.”

Chương Chi Vi nói: “Thả tôi ra.”

Cô không nói nhiều, chửi rủa cũng chẳng có nghĩa lý gì, cô không thể chọc giận anh và cũng không được chọc giận anh. Cô rất muốn khóc òa lên, nhưng không thể khóc được. Trước kia cô tỏ ra ngoan ngoãn, nũng nịu với anh, giả vờ đau lòng, nước mắt nói tới là tới ngay. Còn bây giờ cô cảm thấy rất khó chịu, tựa như có đống lửa đang

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-lua-vang/420916/chuong-37.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Ngọc Lụa Vàng
Chương 37
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.