Chẳng mấy chốc đã có kết quả điều tra.
Đó là một gia đình giàu có, bố là người kinh doanh, mẹ chỉ ở nhà chăm sóc con trẻ, trong nhà thuê hai người giúp việc. Trước mắt cô bé kia vẫn học trong nước, một năm trước từng thuê ba gia sư.
Hai người trong số đó đều là nam, chỉ có một cô gái duy nhất.
Lương Mỹ Hoa.
Một cô gái Trung Quốc.
Tuy nhiên không có ảnh, người này chỉ dạy cô bé kia hai tháng, nhà ở Mersing, vừa tốt nghiệp trung học trong năm nay, bây giờ đang học Đại học Warwick.
Lục Đình Trấn nhìn chằm chằm cái tên lạ lẫm này, một lúc lâu sau anh mới xoay người, hỏi: “Chuẩn bị xong quà chưa?”
Gà Đen đáp: “Xong rồi, anh Trấn.”
Một lúc sau, Gà Đen lại ù ù cạc cạc hỏi: “Mấy lão già đầu trong trường vừa cứng đầu vừa khó xử lý... chắc chúng ta không cần đến đó nữa... nhỉ?”
“Đi.” Lục Đình Trấn nói: "Lần này tôi chỉ cần một người.”
Chỉ cần hồ sơ của một học sinh, dễ dàng hơn chuyện đòi toàn bộ danh sách học sinh rất nhiều. Thái độ Lục Đình Trấn rất ôn hòa, ghé thăm lại mang theo quà cáp hậu hĩnh, hứa hẹn sau này tiếp tục hỗ trợ tài chính và quyên tặng vật tư...
Cuối cùng Lục Đình Trấn cũng lấy được hồ sơ học sinh của Lương Mỹ Hoa.
Hồ sơ được niêm phong trong một túi đựng hồ sơ bằng giấy kraft màu vàng, một sợi dây gai mỏng quấn xung quanh. Lúc Lục Đình Trấn đến nơi đã gần chạng vạng, anh cúi xuống chạm tay vào sợi dây gai, ráng chiều đan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-lua-vang/420914/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.