Lục Đình Trấn chậm rãi bước xuống, ánh trăng lạnh lẽo hắt lên gương mặt của Chương Chi Vi, càng khiến nó mang một màu trắng ốm yếu. Anh cúi xuống, cầm tay Chương Chi Vi, kéo cô đứng dậy.
Anh chú ý đến hình vẽ trên mặt đất.
“Con công cháu vẽ rất đẹp.” Lục Đình Trấn khen Chương Chi Vi: "Giống y như thật.”
Chương Chi Vi không nói gì, cô nghe thấy Hạ Thành Minh bắt chuyện với Lục Đình Trấn, hai người chủ yếu nói về chuyện làm ăn. Chương Chi Vi không thích nghe, cô xoay người định bỏ đi thì bị Lục Đình Trấn giữ cổ tay, siết chặt.
Chương Chi Vi ra sức vùng vằng, vẫn chẳng xi nhê gì. Cô nghiến răng, nghe thấy Hạ Thành Minh nói: “...Chọn bạn gái, vẫn nên chọn người dịu dàng ngoan ngoãn thì tốt hơn.”
Lục Đình Trấn không tiếp lời, dùng ánh mắt cảnh cáo Chương Chi Vi.
“Đôi khi, càng ngang bướng, càng khó đạt được thứ mình muốn, lúc nào cần yếu đuối thì phải tỏ ra yếu đuối, học cách nhượng bộ vào lúc thích hợp.” Hạ Thành Minh cười: "Nếm mật nằm gai còn hơn là lấy trứng chọi đá.”
Chương Chi Vi không giẫy giụa nữa, lòng cô dậy sóng, kiềm chế không nhìn Hạ Thành Minh, mà nhìn vào tay Lục Đình Trấn. Anh nắm rất chặt, đến nỗi Chương Chi Vi phải xuýt xoa một tiếng.
Chỉ cần khẽ kêu lên, Lục Đình Trấn đã thả lỏng tay.
“... Đàn ông ai chẳng thích người đẹp dịu dàng nghe lời, vừa đẹp vừa ngốc là tốt nhất.” Hạ Thành Minh nói: "Anh Lục đúng là không tầm thường, người mà anh để ý cũng thông minh.”
Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-lua-vang/420897/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.