Lục Đình Trấn đã mơ một giấc mơ về ngày xưa.
Anh mơ thấy thời điểm Chương Chi Vi vừa mới đến nhà họ Lục. Một cô bé lớn lên ở khu ổ chuột, không thích nói chuyện, cũng không thích giao lưu với người làm trong nhà. Ông chủ Lục và bà Lục tỏ ra thân thiết trò chuyện với cô, cô chỉ đáp lại bằng dáng vẻ sợ sệt, ngữ điệu và vẻ mặt đều có vẻ bất an, giống như sợ chạm vào cái gì cấm kỵ.
Đứa trẻ này hiểu chuyện sớm, biết mình đang ăn nhờ ở đậu nhà người, đã học được cách che giấu tính cách của mình từ rất sớm.
Cơm không ăn nhiều, nước cũng không uống nhiều, vú Trương thấy cô đáng thương nên cũng mềm lòng, không nhịn được mang bánh ngọt cho cô. Đó là chiếc bánh kem xinh xắn đã được nướng ngon lành, bên cạnh chiếc đĩa sứ trắng là dao dĩa bằng bạc.
Chương Chi Vi dè dặt nhìn chiếc bánh, Lục Đình Trấn thấy rõ mấy lần cô bé đã nuốt nước miếng, nhưng cô bé chỉ nói cảm ơn mà không ăn bánh.
Vú Trương tưởng là cô không thích ăn, đang định mang đi thì bị Lục Đình Trấn gọi lại: “Chờ chút.”
Lục Đình Trấn đã nhận ra tình hình, bảo vú Trương cho mình một phần bánh, thản nhiên ngồi cùng bàn ăn bánh với Chương Chi Vi.
Khi anh đang ăn bánh, Chương Chi Vi tròn xoe mắt nhìn động tác của anh, cũng bắt chước cầm dao dĩa lên, chần chừ hạ dao dĩa cắt bánh, ngoan ngoãn bắt chước anh.
Nhìn đi, ai bảo cô là cô bé ngu dốt?
Ông chủ Lục và bà Lục chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-lua-vang/274127/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.