Lão Tứ đã mắng Gà Đen một trận té tát.
“Quên lời dặn của anh Trấn rồi à?” Lão Tứ hỏi: "Nói những chuyện này với cô chủ làm cái gì?”
Gà Đen là thuộc hạ leo lên trên từ tầng lớp thấp nhất, người toàn tật xấu, hút thuốc đánh nhau, nói tục chửi bậy. Anh ấy chỉ biết cười ngượng ngùng, không nói gì, chỉ gãi cổ.
“Đi tắm đi.” Lão Tứ đuổi anh ấy đi: "Ngủ sớm chút, hôm nay để tôi ở cùng cô chủ.”
Gà Đen vội vàng co giò lỉnh đi, nhìn từ phía sau chỉ là một tên lưu manh rất đỗi tầm thường, ngâm nga bài hát, lúc đi bả vai một cao một thấp trông có phần khôi hài.
Chân của lão Tứ không tiện đi lại, anh ta đứng bên ngoài hút điếu thuốc, màn đêm buông xuống, Ma Cao dưới ánh trăng tờ mờ như một bức tranh sơn dầu sưu tầm có lịch sử dài lâu, được bảo quản hoàn hảo. Người ta nhắc đến Ma Cao, cơ bản đều là vì chữ “cờ bạc”, giống như người Ma Cao nào cũng đánh bạc, sa lầy trong cuộc sống xa hoa đồi trụy. Thực ra người đến đánh bạc phần lớn là người bên ngoài, một người an phận, chăm chỉ làm công ăn lượng, hoặc kinh doanh, lấy đâu ra nhiều thời gian mà sa vào bàn cờ bạc.
Cờ bạc có gì tốt? Lão Tứ từng có một thời ham mê bài bạc, lúc thắng thì người đẹp vây kín xung quanh, tiêu tiền như nước, bốc một nắm tiền rồi tung lên trời, còn anh ta ngồi hút thuốc, nhìn đám người kia bu lại như ruồi, chen nhau tranh cướp.
Lúc thua thì sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-lua-vang/274123/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.