Người người đều sợ Lục Đình Trấn, chỉ riêng Chương Chi Vi là không sợ.
Trường học của Chương Chi Vi là anh chọn, nhà cũng là anh mua, miếng băng vệ sinh đầu tiên trong đời cô cũng là anh đưa cho cô, cô không thể hiểu được cảm xúc của Lục Đình Trấn, nhưng cô biết đối phương sẽ không hại cô.
Có điều Lục Đình Trấn không thích cô như cô yêu anh.
Chương Chi Vi vừa ấm ức vừa mong đợi. Vú Trần đang hầm canh trong bếp, tuổi tác của bà ấy đã cao, tai cũng không còn thính nữa. Gò má Chương Chi Vi vương lệ, nói huỵch toẹt: “Ông chủ Lục muốn chọn vợ cho chú kìa.”
Lục Đình Trấn cầm tay cô, không phủ nhận cũng chẳng khẳng định: "Không phải đã bị cháu dọa chạy mất rồi sao?”
Lòng bàn tay anh cứng rắn, cảm giác cồm cộm khiến tay cô hơi đau. Cõi lòng Chương Chi Vi chua xót, lại nghe Lục Đình Trấn nói: “Được rồi, đừng giận dỗi nữa, mấy ngày nữa đưa cháu đi chơi, nhé?”
Chương Chi Vi ngẩng lên nhìn anh, hỏi: “Chú Lục dẫn cháu gái đi chơi, hay là dẫn bạn gái bé nhỏ đi chơi?”
Tính tình của cô vẫn ương bướng như thế này, chỉ cần Lục Đình Trấn không nghe theo hay không gật đầu, cô sẽ một mực giở trò giận dỗi với anh.
Vú Trần nấu canh, mùi thơm của nồi canh hầm chậm rãi tỏa ra, sắp sửa đến lễ Giáng sinh, ngoài ô cửa sổ mở toang có thể nghe thấy loáng thoáng có người đang bật những bản nhạc ca tụng hân hoan.
Lục Đình Trấn nói: “Bạn gái bé nhỏ.”
Chương Chi Vi vui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-lua-vang/274120/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.