Hương nước hoa trắng trong trẻo thanh thoát, vừa giống hương hoa dành dành vừa giống xạ hương.
Ánh mắt Lục Đình Trấn dừng trên cần cổ thon thả của cô mấy giây, rồi rời mắt đi như không có chuyện gì.
Chương Chi Vi ngồi ngay ngắn trên xe, xoay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tiêm Sa Chủy là khu phố vàng của vịnh Cửu Long, tập trung vô số cửa hàng đồ hiệu, tiệm vàng, tiệm đồng hồ trang sức rực rỡ muôn màu. Người bộ hành trên con phố lớn mang những màu da khác nhau, nhiều nhất là người Ấn Độ. Người nước ngoài đến Hồng Kông cũng nhiều, người Nam Á và cả thương nhân đến từ Scotland, người châu Âu như người Bồ Đào Nha, người Ba Tư, v.v…
Chương Chi Vi không giao thiệp nhiều với những người không phải người Hoa, người cô quen thuộc nhất là một con lai cũng làm việc cho ông chủ Lục. Tên tiếng Bồ của anh ấy dài đến mức khiến Chương Chi Vi đau đầu, cô vẫn thích gọi tên tiếng Trung của anh ấy hơn, Đồ Gia Minh, cái tên vừa phổ biến vừa dễ nhớ.
Triệu Gia Minh, Tiền Gia Minh, Tôn Gia Minh, Lý Gia Minh.
Chương Chi Vi quen rất nhiều người có tên là Gia Minh, chỉ riêng anh chàng Đồ Gia Minh này là đẹp trai nhất. Anh ấy quanh năm suốt tháng xịt nước hoa nồng nặc, để át đi mùi cơ thể di truyền. Chiếc kẹp tóc mà Chương Chi Vi cài hôm nay là Đồ Gia Minh tặng, được khảm đá pha lê thành hình cánh bướm. Chiếc kẹp này được Đồ Gia Minh mua ở bên Pháp, nâng niu như báu vật rồi tặng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-lua-vang/274118/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.