Bầu trời nhiều mây, nặng trĩu như đôi mắt ai không thể mở ra, ban nãy Chương Chi Vi dùng dĩa bằng bạc xúc bánh kem ngàn lớp, bên trong có hạnh nhân và kem tươi.
Cô ăn không nhiều, lúc nói chuyện vẫn có mùi hương giống hương hạnh nhân và kem tươi, Lục Đình Trấn để mặc cô tựa vào mình như người không xương, không nhẹ không nặng nói: “Đứng cho đàng hoàng, ai dạy cháu đi đứng kiểu này?”
Chương Chi Vi nói: “Cháu mệt.”
“Lần sau không cần đến đây.” Lục Đình Trấn nói: "Sức khỏe của mẹ chú không tốt, chú và cha cũng không ở nhà, ai chăm nom cháu?”
Chương Chi Vi không bận tâm: "Ở đây bao nhiêu năm như vậy, cháu đã quen rồi.”
Lục Đình Trấn từ chối cho ý kiến.
Dưới ánh trăng, người Chương Chi Vi càng nhỏ bé hơn, nép mình trong áo vest của Lục Đình Trấn.
Thấm thoát nhiều năm đã qua, nhưng dường như cô chưa từng trưởng thành, bất kể sống khổ hay sống sung sướng đều không gây ra bất cứ ảnh hưởng nào đến tính cách của cô, vẫn chẳng thay đổi chút nào.
Ngay cả cái tật không mặc áo ngực cũng vậy.
Trước đây Chương Chi Vi sống cùng A Man, tuy sống trong nhà ống, đi học trường công nhưng ở khoản ăn mặc thì không quá thiếu thốn. Thuộc hạ dưới trướng ông chủ Lục không bị bạc đãi, bình thường mỗi dịp Tết hàng năm cũng phát bao lì xì cho họ, bánh trái mà một số người biếu tặng cũng chia cho bọn họ. A Man có tạng người cao to, trọng tình nghĩa, thuộc hạ cùng làm việc dưới trướng ông chủ Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-lua-vang/274116/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.