Bởi cửa sổ và hai cửa trước và sau xe đều bị vải đen phủ kín nên trong xe tối om, Sở Thiên Vân nếu không nhờ nội công thâm hậu e rằng ngay cả Bạch Mai ngồi đối diện cũng chẳng trông thấy rõ.
Xe ngựa lao nhanh đi trên đường phẳng không bao lâu thì rẽ sang một con đường nhỏ, qua tình trạng lắc lư chao đảo của xe ngựa, chứng tỏ đang đi trên đường núi gập ghềnh.
Sau đó xe ngựa rẽ đông ngoặt Tây rất nhiều lần, Sở Thiên Vân không còn phân biệt được xe ngựa đi về hướng nào nữa. Lòng chàng rối như tơ vò, nghiêng người về phía cửa sổ xe. Nhưng tay chàng chưa kịp chạm vào bức màn đen dày, một bàn tay mềm mại đã đặt lên lưng bàn tay chàng ngẩng lên nhìn chỉ thấy Bạch Mai nhoẻn cười nói :
- Sở tướng công nên giữ đúng lời giao ước là hơn!
Sỏ Thiên Vân hết sức bội phục trí khôn và động tác nhanh nhẹn của Bạch Mai song chàng bất giác động tâm bởi lòng bàn tay Bạch Mai ướt đẫm mồ hôi.
Một người có hỏa hầu tương đối về nội ngoại công nơi lòng bàn tay rất hiếm khi toát mồ hơi trừ khi nào quá hồi hộp hay khiếp sợ.
Bạch Mai tuy tuổi chưa đầy hai mươi nhưng Sở Thiên Vân nhận thấy trình độ võ công của nàng dù chưa được kể là xuất thần nhập hóa thì cũng đủ liệt vào hạng cao thủ bậc nhất.
Trong khi trách nhiệm của nàng lúc này chẳng qua chỉ là đưa mình đến nơi chỉ định của thủ lĩnh xong là hoàn thành nhiệm vụ. Theo bề ngoài thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-kiem-ly-hon-tieu/73710/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.