Sở Thiên Vân mỗi cách vài bước lại gạch một chữ thập, cứ thế đi hết mười mấy địa đạo, trước mặt bỗng bừng sáng, thì ra một gian thạch thất rộng thênh thang.
Tiếng la hét kia chính là phát ra từ gian thạch thất này.
Sở Thiên Vân chẳng chút chần chừ đẩy cửa đi vào, cửa thạch thất tuy dày nặng, nhưng Sở Thiên Vân chỉ đẩy nhẹ là mở ra ngay.
Chàng đưa mắt nhìn, lại bất giác sững sờ, chỉ thấy trong thạch thất lại có một phòng giam, những thanh chắn sắt thảy đều to cỡ cánh tay trẻ con, trong ấy có một thiếu nữ tuổi chừng hai mươi, tuy y phục bằng vải thô và đầu tóc, nhưng cũng khá xinh đẹp mỹ miều, tiếng la hét chính là do nàng phát ra.
Sở Thiên Vân thắc mắc hỏi :
- Cô nương là ai? Đã bị ai giam cầm tại đây vậy?
Thiếu nữ ngơ ngẩn một hồi, không đáp mà lại hỏi :
- Các hạ... là người tốt hay người xấu?
Sở Thiên Vân chau mày :
- Cô nương nên trả lời tại hạ trước mới phải chứ!
Thiếu nữ lắc đầu :
- Trước khi chưa rõ thân phận các hạ, tiện nữ không dám nói.
- Vậy sao cô nương lại ở đây la hét?
Thiếu nữ nước mắt chảy dài :
- Tiện nữ đói quá! Tiện nữ đã bị các người giam tại đây ba ngày rồi, đói đến mức đầu choáng mắt hoa.
Sở Thiên Vân thở dài :
- Cô nương đã lầm rồi, tại hạ không hề giam cô nương, tại hạ chỉ vừa mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-kiem-ly-hon-tieu/3029110/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.