Ha Phí Nhi vẻ đắc ý nói :
- Gia huynh rất sợ độc, sợ lửa, sợ đất... Chàng chỉ cần biết sử dụng chưởng lực dương cương, khiến cây cỏ khô héo là gia huynh không sao chịu nổi, nhẹ thì thọ thương, nặng thì tán mạng. Ngoài ra, một mẩy may độc tố gia huynh cũng không chịu nổi, ngay cả động đất vùi lấp, gia huynh cũng có thể bị chết ngộp.
Ha Đại Xa thở dài :
- Thế là hết, mỗ không còn giao thủ với hắn được nữa, và cũng không còn bảo hắn dập đầu lạy được nữa rồi!
Ha Phí Nhi dẫu môi :
- Nếu ca ca bảo y dập đầu lạy thật, tiểu muội cũng không chịu.
Sở Thiên Vân bất giác nghe long thoáng băn khoăn, sau một hồi ngẫm nghĩ, quay sang Ha Đại Xa nói :
- Tôn giá thật thành thực cương trực, rất là đáng quý...
Ha Đại Xa nhăn nhó :
- Quá khen!
Sở Thiên Vân bỗng hỏi :
- Lệnh sư thúc tạ thế, đã có nói gì với hai vị không?
Ha Đại Xa ngạc nhiên :
- Sao ngươi lại hỏi điều ấy?
Sở Thiên Vân nghiêm giọng :
- Nếu tôn giá cho tại hạ là bằng hữu, xin hãy thẳng thắn nói ra.
Ha Phí Nhi tiếp lời :
- Hãy mau nói ra đi, đâu có sao!
Ha Đại Xa đành nói :
- Thôi được, gia thúc trước khi chế có bảo là...
Ngập ngừng một hồi mới đỏ mặt nói tiếp :
- Huynh muội mỗ là hai tên ngốc, chỉ nên ở nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-kiem-ly-hon-tieu/3029108/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.