Phỏng vấn đã thành công, ngày hôm sau đến công ty, phía nhân sự đã dẫn tôi đến một phòng ban ở tầng 28. Vì không có bằng cấp đại học, nhưng được cái tôi có thể nói và xử lý văn bản bằng tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha nên cơ bản công việc là giao thiệp khách hàng, cũng vừa có thể coi như bước vào lớp huấn luyện cường độ cao.
Người trực tiếp đào tạo tôi không phải giám đốc Hiền, mà là một người phụ nữ khác làm trưởng phòng, mọi người thường gọi chị ta là chị Cúc. Chị Cúc năm nay cũng đã 33-34 tuổi, tốt nghiệp đại học Yale, gia nhập WORLD cũng đã nhiều năm nên kinh nghiệm cũng không phải là hạng xoàng. Đặc biệt là chị ấy tính cách so với giám đốc Hiền có phần nhã nhặn hơn nhiều. Điển hình như là đối với việc tôi không biết, chị ấy cũng không hề tỏ ra tức giận, ngược lại còn ân cần kiên nhẫn giải thích cho tôi từng chút. Vì thế một tuần đầu tiên trôi đi, tôi cũng cơ bản nắm được mấy điều, thêm nữa trước đó từng làm nhân viên tiếp thị nên bản thân cũng tích luỹ cho mình một chút mồm mép, thành ra đối với việc nhận điện thoại của khách hàng chẳng bỡ ngỡ nhiều lắm. Tuy vậy, không phải lúc nào tôi cũng được nghe như vậy, hoặc tôi chỉ được nghe điện thoại của một số khách lẻ, còn lại hết thảy đều là tôi làm chân chạy việc cho người khác. Ai nhờ tôi photo tài liệu, hay nhờ tôi nghe điện thoại, hoặc là đánh tài liệu giúp tôi đều nhiệt tình giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/3193011/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.