Nghe những lời này, tôi hơi sửng sốt, tai ù đi giống như bị ai đó giáng xuống những cái tát thật mạnh. Toàn thân thẫn thờ, đôi chân như đổ keo đúng im ở đó, chẳng hề tránh né, cứ như vậy để mặc cho Vũ Đình Nguyên ôm mình, mặc cho nụ hôn dần sâu của anh cướp đi hơi thở và mặc cho vòng tay của anh siết chặt hơn. Ban đầu, anh còn cẩn thận nhẹ nhàng, nhưng một lúc sau, anh bắt đầu trở nên vội vã, nhất thời khiến tôi sợ hãi, bởi vì đột nhiên tôi phát hiện ra tim mình đập rất nhanh, không thể thở nổi, vừa muốn bài xích nhưng lại vừa muốn khát mong anh đừng buông bàn tay ấy xuống.
Vệt nước mắt ẩm ướt thấm xuống khoé miệng, tôi có thể cảm nhận được nhiệt độ của đôi môi anh nóng bỏng, từng chút từng chút làm tan chảy tảng băng lạnh giá ở trong tim của tôi, yên lặng ngồi ở đó. Lần này, không hề giống như những lần trước, anh chẳng kiêng nệ cái gì, một mình chủ động dẫn dắt lưỡi của chúng tôi hòa quyện vào với nhau. Nụ hôn đó rất sâu rất dài, đem theo vị thuốc lá khô lạnh, mùi hoắc hương, mùi thơm dịu dàng trên từng lớp quần áo, tất cả đều khiến cho thần trí tôi mụ mị không xác định. Nói thế nào nhỉ, nó giống hệt là giống như một cây pháo bông, rõ ràng biết là sẽ bị đốt cháy thành nhiều mảnh vụn, thế nhưng vẫn chịu đựng để người khác mang ra đùa nghịch, miễn là họ có thể vui, miễn có thể hết mình.
Cứ thế, nụ hôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/3192997/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.