Bây giờ đã là gần chín giờ, bên ngoài trời cũng ầm ầm những tiếng sấm cùng với những tia chớp nhập nhằng lóe lên đầy sáng sợ. Tôi đưa mắt nhìn ra bên ngoài hành lang, nhìn những tán lá cây bị gió thổi phát ra những tiếng vang xào xạc, đột nhiên trong lòng cảm thấy rất nực cười. Khung cảnh này không phải tôi chưa từng nghĩ đến, tận miệng nhắc đến quá khứ trước mặt anh, nhắc đến những gì bản thân chôn dấu ở sâu trong lòng, sau đấy lấy thân phận là con rơi của Dương Thành Vũ đi đòi tài sản. Những điều ấy, đều đã không dưới một lần, nhưng mãi đến tận hôm nay, khi thật sự mệt mỏi với những đeo bám của anh, những lời cay nghiệt của anh, cái gì nên phanh phui cũng cần phải phanh phui.
Cuối cùng tôi cũng có cơ hội nói ra nỗi oán hận đè nén trong lòng bảy năm nay, cuối cùng tôi cũng để cho anh biết rốt cuộc bố mẹ anh là người như thế nào. Tôi vẫn biết anh không hề có lỗi trong chuyện này, căn bản anh cũng không hề biết, nhưng cứ nghĩ đến việc bố của anh đã bỏ rơi mẹ tôi rồi, sau này gặp lại bà vẫn không muốn buông bà ra, rồi một lần phóng túng sinh ra đứa con không nên là tôi, tôi không thể nào chịu đựng được. Tôi không có tình thương của ba, tôi cũng không có tình thương của mẹ, tuổi thơ của tôi tẻ nhạt buồn bã, trong khi Dương Thành Nam với chị gái lại được hạnh phúc vô bờ bến. Nghĩ đến điều ấy, tôi càng cảm thấy uất hận, uất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/3192984/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.