Sự xuất hiện đột ngột của Vũ Đình Nguyên khiến tôi quên đi cả việc phải thu lại cảm xúc, đôi mắt cứ như vậy bất giác nhìn anh không chớp. Vừa nãy giám đốc Hiền vẫn nói với tôi, anh còn đang ở bên Châu Âu bàn công việc, có lẽ Tết năm nay cũng không về vì tiến độ công việc gấp rút. Nhưng mà bây giờ, chuyện này là sao cơ chứ? Anh đi theo tôi từ lúc nào?
Suy nghĩ liên tục không ngừng xuất hiện trong đầu, tôi phải khó khăn lắm mới thốt ra được một câu, nhưng lại ấp úng lộn xộn, trong lòng có vô vàn tư vị.
- Anh, thư ký Dũng không đi cùng với anh sao?
"Đi đâu cũng phải mang theo cậu ta chắc?" Vũ Đình Nguyên bật cười với tôi, anh lại nói: "Bên kia còn có việc cần cậu ta xử lý, nếu sớm thì trước Tết, nếu không thì sau Tết.”
Tôi ù ù cạc cạc, một lời khó nói hết.
- Không phải, vậy anh đi đâu mà lại ngồi tàu như thế này?
Vũ Đình Nguyên không nói gì, anh cẩn thận đưa phiếu cho tôi xem, sau đó không nói gì liền đưa tay cầm lấy tay tôi. Còn tôi thì, bây giờ trong lòng đã phát ra một trăm loại tâm tình, cùng nhau gào thét, cùng nhau kích động, cùng nhau điên cuồng, tất cả biến thành một sợi dây mềm dẻo quấn chặt lấy trái tim của tôi, ép tôi phải đối diện, ép tôi không được trốn tránh. Tôi nhớ đến lời nói ngày hôm đó, người đàn ông này bảo với tôi.
“ Tô Vũ Tình, em chờ tôi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/3192972/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.