Vô tình quên đi món nợ ngập đầu, bây giờ bị người khác đến tận cửa đòi, nói thật tâm trạng đang tốt của tôi trong mấy ngày này ngay lập tức bị dập tắt. Tôi quay sang nhìn con trai, thấy con vẫn chăm chú cúi đầu học lúc này mới yên tâm đóng cửa đi ra bên ngoài, cất giọng nói với đầu giây bên kia.
- Thật xin lỗi. Mấy nay tôi bộn bề quá nên không nghĩ đến chuyện này.
Người quản lý của An Lam đích thị là một người phụ nữ chanh chua đanh đá, tôi chẳng biết có phải ở phía sau cô gái kia có giật dây hay không mà nói một câu cô ta cũng gắt gỏng với tôi, nói hai câu cô ta cũng không hòa nhã được một chút. Ngữ điệu này, phải nói như thế nào nhỉ, có lẽ là so với tên Quân xã hội đen kia thì cũng gần bằng đấy, có điều tên Quân kia không hề có thái độ khinh khỉnh như đám nhà giàu này.
- Tô Vũ Tình, tôi không cần biết cô có quên chuyện cô nợ tiền hay cô có tiền hay không, nhưng mà ngày mai đến hẹn rồi, tôi hi vọng cô sẽ đến đúng giờ.
Gió bên ngoài thổi lạnh, chiếc rèm cửa cũng theo đó mà bay nhè nhẹ khiến người khác nhìn vào có một chút cảm giác rợn người. Tôi không đáp, cũng chẳng biết là điện thoại đã được cúp từ bao giờ, chỉ biết rằng mình cứ như vậy ngồi ở phòng khách chôn mình vào trong bóng tối thật lâu. Tôi không khóc, cũng không gào thét, cũng không nghĩ về Dương Thành Nam, cũng không nghĩ về chuyện ngày mai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/145713/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.