Đứng thần người một lúc thật lâu, để mặc cho những ánh nắng chiếu xuống da mặt mang theo một chút ran rát, tôi nheo mắt dơ tay lên che, hết mở ra lại nắm vào, cứ như vậy vài lần mới quyết định buông xuống xoay người đi về phía trung tâm thương mại. Từ ngày lấy chồng, ngoại trừ đưa con trai đến đây chơi, thì tôi không bao giờ đặt chân vào đây một mình, cũng chẳng bao giờ tôi dám bỏ tiền ra mua một thứ gì cho bản thân. Quần áo, đến phấn son, giày dép, tôi đều phải dùng hàng chợ mua với giá một hai trăm nghìn, mỗi thứ dùng đều không giới hạn thời gian. Chỉ đến khi nào thật sự không thể được nữa, tôi mới tiếc nuối vất đi, mua cho mình thứ khác.
Bất giác nhớ lại khoảng thời gian còn yêu nhau, những ngày đặc biệt, hoặc những ngày cả hai được nghỉ, thi thoảng Dương Thành Nam sẽ dẫn tôi đi khắp thủ đô rong chơi, mua cho cô rất nhiều đồ đạc, rồi lại dẫn tôi về nhà của anh ăn những món ăn của mẹ anh nấu. Ngày ấy, chuyện tình của chúng tôi không bị phải đối, ngược lại còn được người lớn nhiệt tính ủng hộ, nên anh càng tự tin tuyên bố với tôi rằng tất cả tiền của anh sau này đều chỉ phục vụ cho riêng một mình tôi. Tôi thích gì anh sẽ mua, thích đi đâu sẽ đi, kể cả tôi thích đến Bắc Cực, anh cũng không ngại lăn lội. Nhưng mà, giấc mộng đẹp đẽ còn chưa kịp thực hiện được thì uyên ương chia rẽ, mỗi người chọn cho mình một con đường đi riêng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/145711/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.