Lần đầu tiên gặp được Hiệp, khi ấy tôi đã mang thai được bốn tháng, trộm vía bụng vẫn còn nhỏ nên vẫn đi làm thuê được. Mà khi ấy, công việc đâu có thịnh hành dễ kiếm như bây giờ, tôi xin vào bưng bê trong quán cơm văn phòng chủ ngay lập tức từ chối, tôi xin làm quét dọn họ cũng không thỏa thuận. Lúc ấy, tôi cảm thấy thất vọng lắm, vừa buồn vừa tủi vì trong người không có tiền, nếu không đi làm chỉ sợ mấy tháng nữa sinh con lại không mua được cho con bộ quần áo hay bịch bỉm. Và thế, tôi kiên quyết mặt dày năn nỉ ba bốn ngày, đến cùng người chủ quán có lẽ thấy tôi thật sự đáng thương nên nhận tôi vào làm chân rửa bát với mức lương hưởng theo ngày là 70 nghìn. Bảy mươi nghìn, trước kia còn chưa bằng một phát phở mà Dương Thành Nam mua cho tôi, thì bây giờ nó đối với tôi lại là phép màu mà tôi không thể vuột mất.
Kí ức về Hiệp với tôi rất đặc biệt. Năm ấy, anh ta chỉ là một chàng trai 23, 24 tuổi, công việc là làm nhân viên bốc vác và giao nước cho một công ty vận chuyển. Tính cách phải nói là rất nhã nhặn, khuôn mặt tuy không được đẹp trai, lại còn đen, nhưng nhìn thế nào vẫn cảm thấy ẩn sâu ở trong đó là bao ý chí cùng với nghị lực. Thường thường, anh ta buổi trưa với buổi tối sẽ lui đến, một tháng có ba mươi ngày thì phải 27 ngày ăn cơm ở quán, nên dần dần chúng tôi cũng xuất hiện một hai câu nói chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/145709/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.