Từ sau khi chia tay với Dương Thành Nam, tôi không hề mơ thấy anh một lần nào. Ban đầu, tôi luôn tức tưởi khóc nức nở, chỉ mong mỗi khi nhắm mắt sẽ nhìn được thấy hình bóng của người thiếu niên ấy để bản thân thỏa được nỗi nhớ điên cuồng của mình. Thế nhưng, từng đêm trôi qua, anh không hề xuất hiện, cứ vậy kéo dài suốt 7 năm, tôi cũng nhận ra chúng tôi thật sự đã cạn duyên rồi. Là vì không có duyên, cho nên sẽ không có chuyện xuất hiện trong cuộc đời của nhau nữa, cho dù là mộng ảo cũng không được.
Cứ vậy, tôi thần người nhìn tàn thuốc được bác lao công cúi người hót đổ vào xe rác, đầu óc thẫn thờ lạc lối cho đến khi nghe thấy tiếng con trai ở bên cạnh cất lên.
- Mẹ sao thế? Sao mẹ lại im lặng vậy?
Nghe thấy tiếng gọi non nớt của con trai truyền đến, tôi giật mình cúi đầu nhìn sang, xoa đầu thằng bé cười thật nhẹ rồi tiếp tục đi về phía trước. Vừa nãy, tôi may mắn không để bản thân mù mờ đến mức chảy cả nước mắt nên sự việc mới êm xuôi như bây giờ, chứ không tôi thật không biết phải làm như thế nào nữa. Minh Đức sinh ra đã mang bệnh trong người, thằng bé lại ít nói nên ngoài tôi với bác Lý thì nó chẳng thân thiết với ai nữa. Ngay cả Hiệp là bố cũng không, bởi vì mấy năm gần đây chúng tôi mâu thuẫn cãi nhau cả ngày, anh ta cũng chẳng động vào người con nhiều nữa.
Bắt xe buýt đi vào nội thành, bế con trai ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/145707/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.