51.
Mùng chín tháng mười, Hòa Dương công chúa đại hôn, gả cho Hình bộ Thượng thư lang Vương Tấn, người bạn tốt đã cứu cha ta của Tiết Mộ Bạch.
Hai ngày trước khi biết tin, ta bị Hòa Dương công chúa gọi vào cung, nàng ta vẫn đoan trang thanh lãnh như cũ, đi thẳng vào vấn đề với ta.
"Ngươi và Tiết Mộ Bạch thành thân đã hai năm, ta không nên chờ đợi nữa."
Hòa Dương công chúa nói thẳng thừng như vậy, ngược lại khiến ta ngượng ngùng.
"Diêu Văn Diên, ngươi cũng không tệ." Hòa Dương công chúa dừng một chút, giọng điệu dịu dàng: "Thật ra, ta khá thích ngươi."
Ta ngẩng đầu, thấy ánh mắt công chúa kiên định, mang theo tia kiêu ngạo khó nhận ra, tính cách trầm ổn lại có chút đáng yêu. Ta chợt nhớ lần đầu gặp nàng ta, đã cảm thấy nàng ta dường như giống một ai đó.
Giờ nghĩ lại, người giống đó tất nhiên là Tiết Mộ Bạch rồi.
Khóe miệng ta bất giác cong lên, nhìn Hòa Dương công chúa cười: "Thần phụ cũng thích công chúa."
Người bề ngoài lạnh lùng kiêu ngạo, nội tâm nồng nhiệt giống như Tiết Mộ Bạch, sao ta có thể không thích chứ.
Hòa Dương công chúa đột nhiên nắm lấy tay ta, cũng cười: "Vậy sau khi ta gả đi, ngươi phải thường xuyên đến phủ thăm ta."
"Đương nhiên rồi, chỉ cần công chúa không chê ta phiền."
Ngày Hòa Dương công chúa xuất giá, ta theo mọi người ra phố xem, cờ xí rợp trời, cắm đầy cả con phố, mười dặm hồng trang kéo dài không dứt, Vương Tấn mặc hỉ phục, cưỡi trên lưng ngựa cao to vô cùng đắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-dau-gap-nguoi/5277591/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.