38.
Ta ngủ không ngon, ngày hôm sau còn chưa rời giường, Bích Ngân đã vội vã chạy vào, trong mắt rưng rưng lệ: "Tiểu thư, vừa nãy cô gia sai Tri Hiên đến báo, nói hôm nay chúng ta có thể đến thăm lão gia!"
Ta mừng đến phát khóc, vội vàng thu dọn đồ đạc, đi theo người Tiết Mộ Bạch an bài đến thiên lao.
Trong lao tăm tối không thấy ánh mặt trời, phạm nhân đầu bù tóc rối, mặc những bộ quần áo rách rưới bẩn thỉu bám vào cửa, vươn những bàn tay gầy guộc ra khỏi song sắt, tuyệt vọng gào thét khi ta đi qua.
Ta cúi đầu, đi theo một ngục tốt tuổi tác không lớn đến trước phòng giam của cha ta.
"Phu nhân cứ tự nhiên." Ngục tốt mở cửa lao, làm động tác mời.
Cha ta nghe thấy tiếng động, ngẩng phắt đầu lên. "Diên nhi!" Ông run rẩy bước về phía ta.
Cha ta già đi rất nhiều, tóc gần như bạc trắng. Thấy ông quần áo chỉnh tề, trên người không có vết thương, ta mới thở phào nhẹ nhõm, nước mắt cũng lập tức lăn xuống, ta bước lên quỳ trước mặt cha: "Cha, nữ nhi bất hiếu."
Cha ta nhẹ nhàng vuốt mặt ta, trong đôi mắt vẩn đục cũng chảy ra nước mắt: "Diên nhi đừng khóc, cha rất khỏe."
Ta gạt nước mắt, vội vàng lấy thức ăn mang theo ra.
Nương theo ánh sáng lờ mờ trong lao, cha ta cầm lấy miếng bánh bách hoa ông thích nhất c.ắ.n một miếng, gượng cười nói: "Tay nghề của Diên nhi vẫn tốt như vậy."
Ta vừa cười vừa khóc, dùng đũa gắp mấy món rau đưa đến bên miệng ông. Ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-dau-gap-nguoi/5277584/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.