"Chinh Viễn Đại tướng quân vừa c.h.ế.t, bên cạnh Thái t.ử không còn võ tướng nào dùng được, binh quyền rơi vào tay Vạn Thái phó. Ba mươi vạn đại quân, nếu lão muốn mưu phản, nỗ lực trước đó của chúng ta sẽ đổ sông đổ biển."
“Ý chàng là, Hằng Vương có khả năng thành sự? Vậy cha ta..." Ta không dám nghĩ tiếp nữa.
Ánh mắt Tiết Mộ Bạch trầm xuống: "Cho nên, quan trọng nhất, chúng ta cần một viên mãnh tướng."
Ta ý thức được lời tiếp theo Tiết Mộ Bạch muốn nói có thể liên quan đến ta, vô thức căn thẳng hẳn.
"Nhi t.ử Binh bộ Thị lang Lâm Phong Nham chính là nhân tuyển tốt nhất, hắn đi theo Đại tướng quân nam chinh bắc chiến, đã được tôi luyện thỏa đáng."
"Nhưng huynh ấy đã c.h.ế.t rồi!" Ta buột miệng thốt ra không cần suy nghĩ, không nói rõ được tâm trạng của mình lúc này.
"Hắn có thể chưa c.h.ế.t!" Tiết Mộ Bạch nói.
Lời của Tiết Mộ Bạch khiến ta đã tuyệt vọng từ lâu lại thấy được hy vọng, ta chộp lấy tay hắn: "Là thật sao?" Thấy hắn không nói lời nào, ta vội vàng nói tiếp: "Tiết Mộ Bạch, các người nhất định phải tìm được huynh ấy, huynh ấy sẽ dốc sức vì Thái t.ử, ta cam đoan, nhất định sẽ như vậy."
Ta nói năng lộn xộn, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiết Mộ Bạch, dường như ta nắm càng c.h.ặ.t, lời ta nói ra càng đáng tin.
Tiết Mộ Bạch lạnh nhạt gỡ tay ta ra, người lùi về phía sau, cách xa ta một chút: "Sẽ tìm được, chúng ta đã có tin tức của hắn."
Nước mắt ta trong nháy mắt tuôn trào,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-dau-gap-nguoi/5277579/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.