5 .
Hoàng thượng không hề thu hồi thánh mệnh, bởi lẽ cha ta ngay cả long nhan cũng chẳng gặp được.
Ông đợi trước điện suốt hai canh giờ, mới thấy vị công công hầu hạ Hiến Đế đi ra truyền lời: "Diêu đại nhân mời về cho, long thể Hoàng thượng gần đây ngày càng suy yếu, hiện giờ ngoại trừ Thái t.ử và Vạn Quý phi, những người khác đều không thể tiếp kiến."
Khi cha ta mang tin này trở về, tin tức của Lâm Phong Nham cuối cùng cũng đến.
Người do Lâm phủ phái tới báo tin nói: "Khi Đại tướng quân hồi thành, bị tập kích bất ngờ gần Nhạn Môn Quan, toàn bộ đội tuần tra đều t.ử trận, Tướng quân và công t.ử nhà ta đều không rõ tung tích, e rằng là lành ít dữ nhiều..."
Ta nắm c.h.ặ.t miếng ngọc bội Lâm Phong Nham tặng, toàn thân run rẩy không ngừng. Người mấy tháng trước còn nắm tay ta, nói muốn cưới ta, người mặc một thân nhung trang trên lưng tuấn mã bảo ta chờ chàng, đã không giữ lời hứa, chàng không về nữa.
Nước mắt ngấn quanh hốc mắt, nhưng ta lại chẳng thể khóc thành tiếng, chỉ cảm thấy mọi thứ trước mắt đều tối tăm mờ mịt, tim đau đến mức không thở nổi.
"Việc đã đến nước này, chỉ còn cách đào hôn thôi." Cha ta dường như đã hạ quyết tâm, chắc mẩm rằng gả qua đó Tiết Mộ Bạch sẽ làm khó dễ ta: "Diên nhi, cha phái người đưa con ra khỏi thành, con tới Mạc Bắc, đi tìm Lâm Phong Nham."
Kể từ khi Hiến Đế nằm liệt giường, những biến cố dồn dập ập tới đã nhuộm trắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-dau-gap-nguoi/5277570/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.