"Em... em không chịu nổi..."
"Không chịu nổi chỗ nào, sao không chịu nổi? Miêu tả chi tiết đi, hả? Đại nhà văn?"
...
Hôm sau, tôi mang theo cảm giác đau nhức cả người tỉnh dậy.
"Giang Trì, sao đã mười giờ rồi? Không phải em đặt báo thức bảy giờ sao? Toàn bộ điểm chuyên cần của em a a a..."
Người bên cạnh ngái ngủ ôm tôi lại.
"Anh xin phép nghỉ cho em rồi."
"Nghỉ để làm gì?"
Anh xoa đầu tôi: "Kết hôn."
Tôi đột nhiên ngơ ngác: "Kết hôn..."
"Anh cũng không hỏi em..."
Anh có chút không hài lòng nhéo má tôi:
"Hôm qua anh đã cố gắng như thế, em còn có gì không hài lòng?"
Mặt tôi đỏ bừng: "Không phải..."
"Em chỉ cảm thấy, kết hôn không phải là chuyện đơn giản."
Anh cười nhẹ: "Sổ hộ khẩu, chứng minh nhân dân tìm ra chưa, là em ngoan ngoãn đi theo anh, hay là anh phải trói em đi đây?"
Hai giờ sau, anh lắc lư cuốn sổ nhỏ màu đỏ, đắc ý hỏi tôi:
"Kết hôn có phải là chuyện đơn giản không?"
Đúng, quả thực rất đơn giản...
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Truyện CHỈ đăng trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoan-nao-dung-so/3630673/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.