Không chịu được Thẩm Thần năn nỉ ỉ ôi, cuối cùng Đông Lộ cũng đồng ý kết hôn, ngày mai sẽ xin nghỉ đi Cục Dân Chính lãnh chứng.
Thẩm Thần hoan thiên hỉ địa*, hưng phấn đến mức sau khi về tới nhà liền đè cô xuống vận động cả đêm.
*Hoan thiên hỉ địa: Vui sướng khôn cùng.
Đông Lộ mệt đến mức không mở nổi mắt, ý thức mơ mơ màng màng, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện: "Hình như lãnh chứng cần phải có sổ hộ khẩu?"
Lời này giống như một đòn cảnh cáo, làm cho đầu óc đang nóng lên của Thẩm Thần hơi hơi thanh tỉnh, "Hình như... là vậy?"
Đông Lộ: "Anh có mang không?"
Thẩm Thần: "Không, em thì sao?"
"Cũng không."
Hai người đối diện nhau thật lâu.
Đông Lộ không nói một lời gom chăn lại, xoay người sang chỗ khác, "Em ngủ đây, chuyện này nói sau đi."
"Từ từ, anh có cách." Thẩm Thần từ phía sau ôm lấy cô, mặt chôn ở trong cổ cô làm nũng: "Bảo người trong nhà gửi tới đây không phải là được rồi sao."
Đông Lộ ngáp một cái: "Cha em còn ở nhà, nhưng nhà anh có người sao?"
Thẩm Thần: "Lúc đi anh có đưa chìa khóa cho Du Minh Dương, anh ta có thể lấy giúp anh."
Đông Lộ a một tiếng, "Hộ khẩu coi như xong, nhưng chúng ta có thể lãnh chứng ở nơi đất khách sao?"
"Có thể... đi?" Thẩm Thần dừng một chút, lấy điện thoại ra, "Để anh tra Baidu."
Kết quả cuối cùng cũng có.
Pháp luật đích xác đã quy định, hai bên nam nữ phải tới Cục Dân Chính của một trong hai nơi đăng ký hộ khẩu của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoan-deu-nghe-em/469645/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.